Chuyện về những người chỉ ước dò được... bom mìn chưa phát nổ

Chiến tranh qua đi nhưng hàng vạn tấn bom, mìn còn sót lại luôn rình rập đe dọa tính mạng của người dân. Thế nhưng, hằng ngày đội quân “mọt sắt” rong ruổi khắp nẻo đường tìm kiếm sự sống nơi chết chóc

Nhọc nhằn kiếp “mọt sắt”

Thật không khó để nhìn ra đội quân “mọt sắt”, bởi đặc điểm không lẫn lộn vào bất cứ ngành nghề nào. Mỗi một thành viên trong đội “mọt sắt” sau lưng được trang bị một bao tải, trước ngực vắt chéo chiếc quốc nhỏ (dụng cụ đào bới thành phẩm). Đôi tay cầm máy dò kim loại phát ra tiếng rè rè. Đặc biệt đôi tai được chắp thêm ống nghe (head phone). Cặp mắt đăm chiêu, mặt cúi gầm. Với đội quân “mọt sắt” mà nói khi dò được bom, mìn chưa phát nổ thay vì sợ hãi, họ nhảy cẫng lên reo vui như bắt được vàng.

Tháng 11, Tây Nguyên nắng như đổ lửa. Mặc cho sức nóng lan tỏa trên những cánh đồng A Bar, xã Trà Đa, TP. Pleiku (Gia Lai), đội quân rà phá bom, mìn hơn chục con người mưu sinh nghề phế liệu vẫn miệt mài với công việc.

Giữa khoảng không rộng lớn, mỗi người một góc lặng lẽ đào bới chỉ có tiếng gió lao xao xen kẽ âm thanh rè rè phát ra từ chiếc máy dò. Nổi bật trong đám “mọt sắt” đập vào mắt tôi một người đàn ông tuổi ngoài ngũ tuần oằn mình gồng gánh một bao tải “no căng” chiến lợi phẩm. Mặt đất nóng ran, người đàn ông với đôi chân trần nhón gót từng bước chậm chạp. Đôi tay bận rộn nắm chặt cần chiếc máy dò lỗi thời đều đặn khua qua trái, qua phải theo từng nhịp chân.

do bom min

Anh Nguyễn Văn Ba – “thợ mọt sắt” ở Ea H’Leo (Đắk Lắk) sang tận Chư Prông (Gia Lai) chỉ để hành nghề

Thỉnh thoảng, chúng tôi lại thấy ông vội vã quẳng bao tải khỏi vai, quỳ gối, đôi tay vội vung cuốc sới tung mặt đất, nhặt từng mảnh kim loại đưa lên miệng thổi tung bụi đất bỏ vào bao. Chớp nhoáng khoảnh khắc ông vừa chiếm được chiến lợi phẩm, chúng tôi lân la giữa cánh đồng khô khốc bắt chuyện.

Thấy chúng tôi, người đàn ông bộ dạng khắc khổ, mồ hôi ướt đẫm, khuôn mặt đầy bụi đất ngửa mặt nhìn. Qua vài câu xã giao được biết ông tên là Lê Văn Tâm (tạm trú xã Chư Ă, TP. Pleiku), một người dân xứ Quảng lặn lội lên Tây Nguyên tìm kiếm vận may đổi đời từ nghề “mọt sắt” đầy khó nhọc.

Khẽ đưa tay quệt ngang giọt mồ hôi ướt đẫm trên mặt, không quên nở nụ cười đầy viên mãn, ông Tâm khoe một bao tải chất đầy chiến lợi phẩm: “Mọi hôm đi cả ngày muốn rã đôi chân chỉ được lưng chừng toàn phế phẩm loại sắt rỉ rẻ tiền. Hôm nay tôi gặp may chú ạ. Mới buổi sáng mà thu nhập cũng khá khá. Nghề này, phải nói là vất vả, thế nhưng hôm nào “trúng mánh” mỗi ngày thu nhập cả triệu bạc ngon ơ”.

Theo lời ông Tâm, các cơ sở thu mua hàng phế liệu, sắt thường được chia ba loại: Sắt tốt (sắt loại I) có giá từ 2.700 – 2.950 đồng/kg, sắt pha thiếc tốt như tôn, lon… (loại II) dao động từ 1.900 –2.100 đồng/kg và sắt pha kẽm chất lượng thấp (loại III): 1.400 - 1.500 đồng/kg. Như vậy, mỗi ngày chỉ cần “mót” vài chục kg sắt là đã có bộn tiền. Đó là chưa kể những hôm trúng mánh dò được bom loại lớn đến hàng tạ sắt, coi như cả tháng rủng rỉnh tiền tiêu. Nhiều người gặp may đào được kim loại như đồng, nhôm, đồ cổ khỏi phải bàn. Hơn nữa cái nghề mọi sắt chẳng cần phải học hành, kinh nghiệm gì cả. Mỗi người chỉ cần bỏ ra vài ba trăm nghìn là có ngay máy dò kim loại, 75 nghìn có ngay 1 đôi tai nghe tốt và vài chục nghìn để “tậu” 1 chiếc cuốc chim có thể hành nghề.

Công ty thu mua phế liệu Bảo Phát theo nguồn Người Đưa Tin

Nhận xét - Bình luận :: Chuyện về những người chỉ ước dò được... bom mìn chưa phát nổ

Có thể bạn quan tâm