Phía sau "làng thu nhập ổn định"

Từ năm 1995, công việc mua xe cũ về rã phụ tùng ra bán đã mang lại việc làm cho người dân làng Tề Lỗ (xã Tề Lỗ, huyện Yên Lạc, Vĩnh Phúc). Tuy nhiên, mỗi ngày có đến hàng tấn bùn đất nhiễm dầu nhớt và gỉ sắt được thải ra mà không qua xử lý..

lang thu nhap on dinh 1

Rác sinh hoạt và rác thải xe đổ chung trong một hố rác

Không ít người biết đến làng nghề Tề Lỗ như một điển hình làng nghề cho thu nhập cao, với sự xuất hiện của những gương mặt “ông chủ” trẻ ở một xã khá xa trung tâm huyện. Tuy thế, dường như ngoài việc kiếm được thật nhiều tiền, vấn đề ô nhiễm môi trường đã không được tính đến.

Luẩn quẩn vòng ô nhiễm

Ở Tề Lỗ chưa có nước sạch, các hộ gia đình đều dùng nước giếng khoan và trong đó khoảng 99% hộ mua máy lọc nước để sử dụng. Nguyên nhân, theo một cán bộ xã, nước ở đây đã bị ô nhiễm với mức độ ra sao chẳng ai rõ. Chỉ biết rằng toàn bộ đất cát dính dầu mỡ trong những chiếc xe, máy công trình, những đồ thải loại… đều được tống ra bãi rác dân sinh gần nghĩa địa và một phần ném ra bờ sông Phan.

Ông Nguyễn Đình Hói, trưởng ban quản lý làng nghề, ước tính với tốc độ phá dỡ xe và máy móc như hiện nay, mỗi ngày có hàng tấn đất cát nhiễm dầu nhớt và gỉ sắt được tống ra bãi rác. Khi hình thành khu công nghiệp, người ta đã tính đến việc xây dựng một khu xử lý rác thải, nhưng chưa biết đến ngày nào mới thực hiện được điều này.

Qua trao đổi với chúng tôi, dường như người dân đã thấm nỗi sợ ô nhiễm môi trường do chính mình gây ra. Họ thận trọng hơn trong phá dỡ cũng như dọn dẹp đống rác thải. Những bình ăcquy còn tốt hay đã hỏng được tập trung lại để bán cho những người buôn khác, mang về địa phương khác tái chế chì, sử dụng lại vỏ nhựa làm ăcquy mới.

lang thu nhap on dinh 2

Nghề “mổ xe” mang lại thu nhập ổn định cho dân làng, nhưng...

“Người ta đổ axit trong bình ăcquy rồi tái chế chì ở Đông Mai, Hưng Yên chứ không phải ở đây. Đây chỉ là trạm trung chuyển thôi nên lượng axit đổ ra đất rất ít” - một người dân Tề Lỗ cho biết. Ngoài ra, họ hạn chế ô nhiễm môi trường bằng cách đưa các lò nấu thép phế liệu đến các xã lân cận như Đồng Văn, Hợp Thịnh, hình thành nên cái vòng ô nhiễm luẩn quẩn trong khu vực.

Tại Khu công nghiệp Đồng Văn nằm ven quốc lộ 2, các nhà máy nấu phôi thép tái chế mọc lên trong chục năm nay do những ông chủ, bà chủ từ trong xã Tề Lỗ xây dựng. Ban ngày các nhà máy chỉ mua sắt phế liệu, ban đêm mới nổi lửa nấu phôi thép.

Chị Nguyễn Thị Hương - xã Hợp Thịnh, huyện Tam Dương, Vĩnh Phúc, bán hàng tạp hóa ngay cạnh Khu công nghiệp Đồng Văn - cho biết các nhà máy nấu thép tái chế hoạt động khoảng từ 21g đến 5g sáng, lúc đó giá điện rẻ và người dân đi ngủ nên ít ai để ý khói từ các lò nấu thép thải ra. Suốt cả vùng Đồng Văn (Yên Lạc) và Hợp Thịnh (Tam Dương), hằng đêm người dân phải ngửi mùi khí thải khét lẹt từ các lò nấu cùng những tiếng ồn của máy cán phôi thép.

Chị Hương cho biết nước uống ở đây bị nhiễm sắt đến nỗi trông nước thì trong, nhưng nếu làm đá thì nước đá có màu đục đỏ. Nghiêm trọng hơn, nếu nước chưa được xử lý qua máy lọc thì khi pha trà, nước đổi thành màu đen sì như nước cống. Như để minh chứng, chị Hương lấy một ít nước trà trong ấm rồi pha với thùng nước lã thì chỉ chừng chục phút sau, chén nước trà đã đổi từ màu xanh vàng sang màu chì.

Hàng trăm hộ dân ở đây ngày đêm ngửi mùi khói và ăn uống, tắm rửa bằng nguồn nước bị nghi nhiễm sắt và chì nhưng theo lời chị Hương, chưa bao giờ thấy cơ quan chức năng nào đến kiểm tra nguồn nước và cảnh báo về môi trường nơi đây.

lang thu nhap on dinh 3

Một ngày phá đục sáu chiếc xe mang lại gần 100.000 đồng tiền công

Công ty thu mua phế liệu Bảo Phát theo nguồn Tuổi trẻ

Nhận xét - Bình luận :: Phía sau "làng thu nhập ổn định"

Có thể bạn quan tâm